Thursday, August 25, 2016

Thương em đi gót nhẹ chân mềm ...

Thôi tất cả đã qua. Chúng tôi vẫn không bao giờ quên những người đã hy sinh vì mảnh đất miền Nam thân yêu, không bao giờ quên được những gương chiến đấu dũng cảm của quân và dân trong việc chống lại quân Bắc phương xâm lược. Hôm nay ngồi viết lại những hàng chữ này như được thắp nén hương trang trọng cho chị, thưa chị Nở. [TNX]


Thương em đi gót nhẹ chân mềm
Bước trên quê hương điêu tàn
Lặng nhìn em bồi hồi thêm ...



- - - oOo - - -


NGƯỜI LÍNH KHÔNG CÓ SỐ QUÂN
                                                                                      Trần Như Xuyên
                                              
Tối đó, tôi dẫn đại đội tới điểm đóng quân đêm, đây là ngày đầu tiên tôi nắm đại đội, sáng nay có cuộc bàn giao ở tiểu đoàn, người đại đội trưởng tiền nhiệm, cũng là khóa đàn anh của tôi, có sự vụ lệnh đi học khóa quân chánh.

Ra trường được sáu tháng, từ anh Thiếu úy mới tò te ra trường, giờ đã lên nắm đại đội, quả là thời gian hơi nhanh so với những đứa bạn cùng khóa ở các binh chủng khác như Nhẩy Dù, Thủy Quân Lục Chiến..., có lẽ họ vẫn còn đang thực tập ở trung đội hay là trung đội trưởng mà thôi. Tôi nắm đại đội hơi nhanh không phải vì mình tài giỏi gì mà năm 1967 khi ra trường, như bao đứa bạn khác chọn đi Bộ Binh, các đơn vị rất thiếu sĩ quan, như tiểu đoàn tôi về chẳng hạn, có đại đội xử lý là một Chuẩn úy. Gọi là xử lý cũng không đúng vì trong cấp số coi đại đội thì tối thiểu phải là Thiếu úy, nhưng không hiểu sao vào những năm này, sĩ quan quá thiếu, bởi vậy khi vừa tới trung đoàn, nghe tin có mấy sĩ quan Đà Lạt mới ra trường là các đơn vị nhao nhao lên xin. Tôi được đưa về tiểu đoàn 4/46 thì một ông đàn anh khóa 16 đang làm đại đội trưởng xin ngay tôi về. Ông tên Hồ Trang, khóa 16, ở miền Trung bị thuyên chuyển vào Nam vì dính dáng tới vụ Phật Giáo, ngoài đó ông đã là tiểu đoàn phó nên vị tiểu đoàn trưởng cũng có hơi nể. Quay quắt vì việc phải thuyên chuyển xa nhà, bị giam lon, giam chức nên ông gắt gỏng như mắm tôm. Ông nghiêm khắc với mọi người nhưng rất chí tình trong việc chỉ bảo cho tôi từng ly, từng tí việc chỉ huy mà dầu sao tôi cũng còn quá mới. Quân trường dậy là một chuyện, ra đây đụng với thực tế lại là một chuyện khác.

Cứ như vậy, những lần hành quân, ông cho tôi ở cạnh để học hỏi hoặc cho xuống trung đội để thực tập. Sáu tháng sau, khi thấy tôi đã tàm tàm gọi là đủ lông, đủ cánh bay solo được, ông nói với tiểu đoàn trưởng và bàn giao đại đội lại cho tôi. Trước đó, ông đã thu xếp người đại đội phó đi học để tôi coi đại đội được danh chính ngôn thuận.

Nói về tối đầu tiên tôi dẫn đại đội đi đóng quân đêm. Thường tọa độ đóng quân đêm cùng các điểm phục kích do tiểu đoàn chấm, tối đó đang di chuyển trên đường tôi thấy có một người đàn bà đi lẫn trong toán đại liên, tôi hỏi Thượng sĩ Hội, thường vụ đại đội, ông ta đi lính hồi tôi còn học tiểu học:

– Ai vậy ông Hội, sao có đàn bà lẫn lộn vào đây?

– Thưa Thiếu úy, đó là vợ thằng Nở, xạ thủ đại liên. Nó ở với đại đội lâu rồi. Hồi còn Trung úy Trang, ông cũng cấm nhưng chỉ được vài ngày là nó lại lẻn xuống sống với chồng nó.

– Tôi thấy không được rồi đó ông. Lỡ đêm Việt cộng tấn công thì làm sao? Thằng Nở chỉ lo cho vợ nó thì còn đánh đấm gì được.

– Thiếu úy đừng lo. Vợ nó phụ nó rất đắc lực, chị ta biết xử dụng đại liên, biết tiếp đạn cho chồng. Rồi Thiếu úy coi, hễ rảnh là nó lại lau chùi cây đại liên nữa.

– Nhưng lỡ có chuyện gì làm sao mình báo cáo.
Hôm sau tôi gọi Nở lên trình diện:

– Sao cậu không để cho vợ cậu ở nhà mà cho đi theo đại đội như vậy, lỡ có chuyện gì thì  sao?

– Thưa Thiếu úy, con Ba nó mồ côi từ nhỏ, không có nhà. Em đã đưa nó về với má em rồi nhưng má em không ưng nó, cứ kiếm chuyện với nó hoài, cho nó theo đại đội, thấy cũng bất tiện, em biết chứ.

Nở thực hiện lời "em biết chứ", vài ngày sau. Tôi không thấy vợ Nở đi chung trong toán đại liên nữa. Tôi hỏi Thượng sĩ Hội, ông ta cho biết Nở đưa vợ ra bến xe về quê mấy bữa nay rồi. Tôi có hơi băn khoăn nhưng nghĩ vậy cũng phải, lỡ có chuyện gì thì làm sao, rồi má con sẽ phải hòa thuận với nhau chứ.

Một hôm, Hạ sĩ quan quân số cầm về xấp thư của đại đội đưa cho tôi. Trước đó tôi có dặn anh ta là thỉnh thoảng phải kiểm soát thư từ của binh sĩ xem biết đâu có đứa bị móc nối. Tôi dở xấp thư ra coi thấy có một lá đề tên Nở. Khi tôi coi đại đội, thì Nở không biết chữ. Sẵn dịp, tôi hỏi các trung đội xem còn ai không biết chữ gom tất cả lại, đâu cũng được 5,6 người, tôi nói Trung sĩ Hiển, hạ sĩ quan CTCT mua tập vở về dậy họ học. “ngày mãn khóa”, tôi kêu từng người đưa tờ Chiến Sĩ Cộng Hòa cho đọc. Ai đọc được, tôi thưởng cho bốn ngày phép, hạ sĩ Nở biết chữ từ ngày đó.

Có bốn ngày phép, Nở không đi đâu cả. Anh ta và vợ quanh quẩn chơi ở mấy nhà quen trong xã. Hết bốn ngày, Nở về lại đại đội.

Tôi mở lá thư của Nở ra đọc:

Long Xuyên, ngày....
anh hai thương, em diết thơ nầy cho anh là lúc ba giờ phia, em chờ má ngủ mới dám diết cho anh, anh hai ôi, em nhớ anh quá hà, sao số kiếp cứ đài đọa tụi mình hoài, nhớ những lúc điêm tối cùng anh đi đóng quân, dầu gì vợ chồng được gần nhau cũng hơn há anh, hôm anh tiễn em ra bến xe em buồn quá, lúc xe chạy, em thấy như mất mác cái gì quí báo, em khóc ước cả mắt, em cố chìu chuộng má mà má vẫn hổng thương em, thôi để em lên quỳ xinh với ông thiếu úy để em được đi theo anh, liệu được hôn anh, diết thơ nầy xông, mơi sẽ gởi cho anh, anh hai nhớ trả lời em nghe.
Em, Ba.
  
Một tuần lễ sau khi đọc lá thư của Hạ sĩ Nở, buổi tối dẫn đại đội đi đóng quân, tôi lại thấy cái dáng nhỏ bé ấy đi chung với toán đại liên, lẫn vào hàng quân. Không biết anh Hai có trả lời, trả vốn gì không hay nhớ chồng lên đại. Tôi thấy chị ta cố lẩn vào đám đông, chắc sợ tôi nhìn thấy, hoặc có thể biết tôi đã thấy nhưng làm nước liều. Có điều hôm nay không mặc bộ bà ba đen thường lệ mà là bộ đồ trận rộng thùng thình, đầu còn đội nón sắt. Chị ta tính ngụy trang che mắt tôi. Tôi cười thầm trong bụng khi thấy vợ Nở cuốn nguyên một dây đại liên quanh người. Tôi mong chị ta đừng gặp tôi mà xin gì cả, chẳng thà để tôi lờ đi như không biết còn hơn là hợp thức hóa cho khó xử.

Năm 1967, các tiểu đoàn Bộ Binh thường có ba đại đội tác chiến, chia nhau vùng trách nhiệm hoạt động, hành quân lục soát từng đại đội chung quanh bộ chỉ huy tiểu đoàn, đôi khi có cuộc hành quân cấp tiểu đoàn thường là nhẩy trực thăng và xa hơn. Ba đại đội trưởng tác chiến đều cùng khóa 21 Đà Lạt gồm Th/U Vũ Ðình Hà (đại đội 1), Th/U Lê Xuân Sơn (đại đội 2) và tôi đại đội 3.

Một tối, đại đội 1 bị tấn công, đại đội 2 tối đó đóng xa, giữ con đường từ Long Thượng về Cần Giuộc. Tôi nằm cách Hà (đại đội 2) khoảng 500 thước. Tiểu đoàn mất liên lạc với Hà, kêu tôi lên tiếp cứu. Chỗ Hà nằm tôi biết rõ vì đã từng đóng quân ở đây. Chắc chắn là địch tấn công từ ngã rạch tấn công ra. Tôi dẫn đại đội chạy băng lên vì tình người bạn cùng khóa. Tôi cho đại đội bắn chặn nơi đầu rạch. Nhưng vì không liên lạc được với Hà, tôi sợ quân ta bắn lầm quân bạn, tôi chạy lại cây đại liên, cho  chuyển hỏa lực về bên trái. Dưới ánh sáng của pháo binh Cần Giuộc, tôi thấy vợ Nở nằm cạnh chồng, tay nâng dây đạn, Nở đang nghiến răng bóp cò, nhả từng loạt đạn về hướng địch.

Như tôi đã nói ở trên, dạo đó ở Long An Việt cộng chưa nhiều. Chắc khoảng hai chục tên, đợi mình ơ hờ, liều lĩnh tấn công. Cũng tại nơi con rạch này, ít lâu sau, đại đội tôi hành quân lục soát ở đây và đụng nặng. Sở dĩ đụng nặng vì địch tụ ở đâu về, ém quân trong đám dừa lá dầy đặc như vùng bất khả xâm phạm. Chắc chúng tập trung ở đây, đợi đêm xuống có giao liên dẫn chúng xâm nhập Đức Hòa, Đức Huệ rồi qua Campuchia. Chúng không ngờ ta lùng sục, chúng buộc phải chống trả.

Đám dừa nước cao ngất che dọc theo con rạch. Hướng đại đội tiến vào là đồng trống. Suốt vùng Long An này chỗ nào cũng vậy. Bất ngờ ban đầu làm ta có ba binh sĩ bị thương và một chết. Tôi xin pháo binh và Cobra lên vùng, hồi đó gọi máy bay ném bom còn là một điều mới mẻ. Vũ khí xử dụng là của thời đệ nhị thế chiến, toàn là Garant, Carbin, cả Thompson nữa, ấy vậy mà cây đại liên 30 của hạ sĩ Nở cũng có tác dụng. Nở người hơi thấp nhưng rất khỏe, một mình vác cây đại liên cả với chân ba càng. Mỗi lần pháo bắn hay trực thăng phóng rocket là anh ta chạy nhào lên cho gần mục tiêu, lúc đó địch còn lo núp. Khi đã rất gần mục tiêu và có gò đất làm điểm tựa chắc chắn, cây đại liên mới phát huy được hiệu quả của nó. Từng loạt đạn bắn ra làm bọn Việt cộng không ngóc đầu lên được, cộng thêm pháo và trực thăng bắn liên tục. Ðại đội chiếm được mục tiêu lúc gần tối, địch bỏ lại 6 xác và một số vũ khí. Trận đánh như thế này không đáng kể gì so với sau này khi sư đoàn 25 rời Long An di chuyển về vùng trách nhiệm mới là Tây Ninh, cuộc hành quân vượt biên năm 1970 cũng như ở Bình Long mùa hè đỏ lửa thì chiến trận lên tới cấp sư đoàn, quân đoàn.

Sáng hôm sau, tướng Phan Trọng Chinh, tư lệnh sư đoàn xuống quan sát trận đánh và gắn huy chương. Tôi đề nghị với tiểu đoàn trưởng thăng cho Nở lên hạ sĩ nhất nhưng tướng Chinh là người rất ngặt nghèo trong việc ban thưởng huy chương và thăng cấp, Nở chỉ được cái huy chương đồng. Ông bảo huy chương đồng của sư đoàn 25 bằng huy chương vàng của các nơi khác (!)

Hai ngày sau đại đội còn được nghỉ dưỡng quân, tôi xuống tổ đại liên chơi, cả toán đang ngồi ăn cơm. Tôi thấy vợ Nở đang mân mê cái huy chương của chồng. Thấy tôi, chị có vẻ ngài ngại gật đầu chào rồi bỏ vào trong nhà. Tôi nghĩ giá tôi có quyền, tôi sẽ tặng cho chị ấy một cái huy chương của buổi tối yểm trợ cho Vũ Ðình Hà.

Đầu năm 1968, tôi được đề cử theo học khóa tác chiến trong rừng ở Mã Lai. Tôi còn gắn bó với đại đội hơn một tháng nữa. Một buổi sáng, đang đứng trước cửa đại đội thì vợ Nở bất chợt ngang qua. Chắc đi chợ về, thấy tôi, chị ta khựng lại muốn thối lui nhưng không kịp. Chị ta làm bạo bước tới và khi ngang qua tôi, vợ Nở mím môi lại và dơ tay chào theo kiểu nhà binh. Tôi ngạc nhiên, trong một phản xạ, tôi chào lại. Chào xong, tôi mới ngẩn người ra nghĩ: Sao mình lại chào nhỉ. Hóa ra đại đội này có một nữ quân nhân ư? Có lẽ chị ta thấy mọi người trong đại đội chào tôi nên khi gặp, chị cũng chào để cho giống như những người kia chăng! Tôi thấy hình như bụng vợ Nở có hơi to ra. Tôi đem điều này hỏi Thượng sĩ Hội thì ông ta bảo: Có vẻ như vậy Trung úy.

Tôi gọi Nở lên:

– Vợ cậu có bầu phải không?

– Dạ, thưa Trung úy.

– Vậy thì cậu phải đưa cô ta về với bà già đi chứ. Bầu bì rồi đi theo đại đội mãi sao được, phải lo sức khỏe cho cô ta.

– Dạ, em cũng tính tháng này lãnh lương xong, Trung úy cho em cái phép để em đưa nó về gởi bà già.

 – Được rồi, lúc nào muốn cứ lên đây.

Hai ngày sau, đại đội được lệnh đóng quân đêm và tổ chức một cuộc phục kích ở sau lưng quán Năm Ngói, một địa danh nổi tiếng về sự khuấy rối của Việt cộng nơi đây. Tối đó, đại đội chạm địch, một tốp nhỏ bọn chúng gặp toán phục kích. Hai tên bị bắn hạ, số còn lại nhập qua toán kia thì đụng phải đại đội. Nhờ toán phục kích nổ súng trước nên đại đội không bị bất ngờ. Ðịch bắn rất rát nhưng không chủ ý tấn công nên sau một hồi, chúng rút lui. Hình như có chuyện gì xẩy ra ở cây đại liên vì tôi thấy nó nổ được một chập thì im bặt. Tôi đảo nhanh vòng quanh tuyến phòng thủ. Không có tổn thất nào. Nhưng khi tới cây đại liên, tôi thấy có mấy người lố nhố. Linh tính cho tôi biết có chuyện không hay, tôi hỏi giật giọng:

– Gì vậy Nở ?
Không có tiếng trả lời. Tôi bước vội tới, thấy Nở ôm vợ, y tá Thọ đang loay hoay băng vết thương nơi ngực chị ta. Thấy tôi, Nở nghẹn ngào:

– Vợ em nó chết rồi Trung úy ơi!

Tôi ngồi xuống. Chị ấy bị trúng đạn ở ngực, máu ướt đẫm cả cái áo trận. Y tá Thọ đứng lên:

– Chết rồi Trung úy.

Tiếng thằng Năm trong toán đại liên:

– Súng bị kẹt đạn, thằng Nở kéo mãi đạn không lên. Con Ba nó chồm dậy mở nắp cơ bẩm, em la nó nằm xuống nhưng không kịp Trung úy.

Tôi thấy nghèn nghẹn ở cổ họng. Từng chứng kiến nhiều cái chết nhưng lần này tôi thật xúc động. Thôi, chị Nở, từ nay chị hết cần phải tránh né tôi nữa rồi. Sao tôi lại không cứng rắn hơn nữa với chị. Giá tôi đừng tình cờ đọc được lá thư chị viết cho chồng. Ừ, đáng lẽ tôi phải cứng rắn hơn, nhất định không cho chị đi theo đại đội như vậy.

Tôi báo với Thiếu tá Hải, tiểu đoàn trưởng về sự việc xẩy ra. Ông có biết vợ chồng Nở, ông cho sĩ quan CTCT/TĐ mua cái hòm, cấp cho Nở một cái xe Dodge để đưa vợ về quê mai táng. Tôi lấy hết tiền có thể có được, cả tiền quỹ đại đội đưa cho Nở. Buổi trưa cuối năm, trời hơi lành lạnh, chiếc xe chở Nở và quan tài vợ đi ngang qua đại đội. Tôi đứng nghiêm chào như một lần chị đã chào tôi. Chị chết đi mà cái hòm không có phủ cờ, không được mười hai tháng lương, không cả được lên cấp chỉ vì chị là NGƯỜI LÍNH KHÔNG CÓ SỐ QUÂN.

Mười ngày sau, Nở trở lại đơn vị. Trước ít ngày tôi về Sài Gòn để chuẩn bị đi học, Nở đào ngũ, có lẽ Nở không chịu được cái cảnh mỗi tối vác cây đại liên tới chỗ đóng quân mà không có vợ bên cạnh.

Trần Như Xuyên




Hình ảnh Trại Hè Văn Bút VN Hải Ngoại 2016

Mời đọc Thơ và Bài mới

Hình ảnh Trại Hè Văn Bút VN Hải Ngoại 2016 + Thơ Lãm Thúy + Thơ Nhất Hùng + Thơ Vinh Hồ + POSTER sinh hoạt trong vùng Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn.

Trại Hè Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tại Houston, Texas (19/8-21/8/2016). Hình Ảnh do Nhất Hùng thực hiện. Đã bổ sung hình ảnh đến ngày bế mạc (tắt lửa trại)


NHỚ 
“TRẠI HÈ VĂN BÚT 2016”

Hè này hội ngộ bạn muôn phương
Có bạn xa, xa cả đại dương
Vẫn đến chung vui tình mặc khách
Gieo thương gợi nhớ, nhớ khôn lường

Nhớ Hồ trại, nước trong như gương
Nhớ cảnh đua thuyền tựa đấu trường
Nhớ lúc thả thơ, cặm cụi viết
Nhớ trưa “phở nóng” ngát mùi hương

Nhớ cô sơn nữ, dạ tơ vương
Nhớ lửa trại chiều, toả khói sương
Nhớ cả nắng mưa miền Texas
Nhớ từng nét mặt bạn văn chương 

Nhớ Ông“trại chủ” thật khiêm nhường
Nhớ Chị cùng con quá dễ thương
Nhớ nhớ lạ ghê, sao nhớ quá
Bao giờ gặp lại mấy cô Mường.

Nhất Hùng
Hoa Thịnh Đốn 24/8/2016

KHI TA VỀ CHỐN CŨ

Ta về nhớ nắng Houston
Nhớ mưa Texas, nhớ trăng đêm rừng
Nhớ đêm lửa trại tưng bừng
Lời thơ, câu hát, nhớ từng thân quen
Ai về thuyền thắp đèn đêm
Hồ hay sông cũng chung niềm hắt hiu
Nhớ ai tìm vạt nắng chiều
Mây hoàng hôn nhạt, tiêu điều bến thơ
Trời ban cho mấy trận mưa
Cho lòng dịu lại cho mùa còn xanh
(Mà thương chữ nghĩa tan tành
Thơ văn ướt át, nhưng tình ấm hơn!)
Ta về nhớ bữa cơm ngon
Nhớ tô phở nóng, khói dồn hương bay
Nhớ ai vất vả đêm ngày
Nhớ chung lưng, những bàn tay góp vào
Duyên lành cho được gặp nhau
Cũng là bốn biển năm châu tìm về
Dẫu không ngàn dặm sơn khê
Cũng là núi cách, sông chia mịt mù
Có người bóng xế, đèn lu
Có người bận bịu nào thư thả gì
Ví dầu cách núi khó đi
Ngăn sông cũng mặc, quyết về cùng nhau
Dang tay nối một nhịp cầu
Mến thương, gần gũi ngọt sao nghĩa tình
Ta về nhớ sóng lênh đênh
Bài thơ ai viết đè lên mạn thuyền
Chân nào đạp nước cuồng điên
Lời nào tuôn chảy triền miên ý tình
Nhạc rừng điệu múa lung linh
Lửa reo, Sơn nữ bóng hình thướt tha
Ta về nhớ buổi chia xa
Lòng riêng bịn rịn quan hà sơn khê
Người đi người ở người về
Ngổn ngang trăm mối, sắt se nỗi buồn
Dặn lòng chớ để lệ tuôn
Mà rưng rưng tự cuối hồn: phân ly!

Lãm Thúy
Hoa Thịnh Đốn 22/8/2016

Trại Hè Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Houston 19-21/8/2016
Love’s Marina & Park
  211 US-90, Crosby, TX  Tel: 281-328-2159

Thư Cảm Tạ

Khi phác họa chương trình tổ chức Trại Hè Văn Bút 2016 Ban Tổ Chức dự đoán chắc chắn sẽ thành công bởi vì nhận ra các điều kiện thành công đều có đủ: thịnh tình của quý văn thi hữu, thiện chí và kinh nghiệm tổ chức cộng với yếu tố chu tất về tài chánh, nhân lực cùng khả năng quản trị.  Kết quả thành công của Trại Hè Văn Bút 2016 thật ra vượt quá viễn tiêu dự phóng của Ban Tổ Chức với ba điểm nổi bật là (i) thật vui,(ii) thật tao nhã với (iii) thực đơn tuyệt vời.

Không khí sinh hoạt suốt Trại Hè Văn Bút 2016 thật vui và thật tao nhã đầm ấm cho nên thời gian ba (3) ngày tao ngộ của thi nhân mặc khách trôi qua vô cùng quá nhanh khiến quý trại viên còn lưu luyến mãi sau khi chương trình đã bế mạc.
Ta về nhớ nắng Houston
Nhớ mưa Texas, nhớ trăng đêm rừng
Nhớ đêm lửa trại tưng bừng
Lời thơ, câu hát, nhớ từng thân quen ...
Ta về nhớ buổi chia xa
Lòng riêng bịn rịn quan hà sơn khê
Người đi người ở người về
Ngổn ngang trăm mối, sắt se nỗi buồn.(Trích Khi Ta Về Chốn Cũ, Lãm Thúy)
 
Nhiều trại viên đã đề nghị phải tổ chức Trại Hè Văn Bút hàng năm ở các thành phố khác nhau.  VH Nguyệt Anh đã phát biểu là sẽ thẩm định khu sinh hoạt cho đất trại ở Orlando, Florida.  Khi VH Đàm Đức Sơn đề nghị tổ chức trại hè ở Toronto, Canada, là một số văn hữu đã lên tiếng “chắc chắn sẽ đi.” Thật kỳ vọng trong tương lai Văn Bút sẽ có văn hữu chấp nhận hy sinh đứng ra gánh vác việc tổ chức Trại Hè Văn Bút theo ước nguyện của quý văn thi thân hữu.

PHOTO.1.jpg
Ảnh lưu niệm với nón cao bồi do the Cowboy Poet Lê Hữu Liệu tặng.
(Một số trại viên như thành viên đoàn vũ Florida
chưa đến kịp vì trễ máy bay.  [
Source: Nhất Hùng])

Hiếm có trại hè nào mà các trại viên với trang phục thanh tao thật đẹp như Trại Hè Văn Bút 2016.  Trang phục tuyệt mỹ hợp nhãn của quý văn thi hữu phản ảnh tinh thần thanh lịch tao nhã của hội viên VBVNHN.

Hiếm có trại hè nào mà các trại viên được thưởng thức thức ăn thật hợp khẩu vị đậm đà tình tự quê hương như Trại Hè Văn Bút 2016.  Thực đơn của Trại Hè Văn Bút 2016 thật sự quá ngon với nhiều món ăn đầy hương vị quê nhà như bún bò Huế, phở đặc biệt, bê nướng barbecue, v.v. 

TH.3.jpg
Trại viên Văn Bút thanh lịch tao nhã.
[Ảnh: Nhất Hùng]

Kết quả thành công của Trại hè Văn Bút 2016 vượt quá viễn tiêu dự phóng chính nhờ vào sự đóng góp quý báu của các ân nhân sau đây.  Ban Tổ Chức xin cảm ơn sự đóng góp đặc biệt của quý văn thi thân hữu:

1. Anh chị Lê Hữu Liệu và gia đình.  Sự ưu ái lo toan chu đáo cho trại viên từ ẩm thực đến lửa trại đến đón rước, v.v., của anh chị Lê Hữu Liệu và các cháu thật khó có thể diễn tả trọn vẹn.  Chính sự trợ giúp tận tình của gia đình VH Lê Hữu Liệu đã góp phần to lớn vào sự thành công của Trại Hè Văn Bút 2016.

2. Anh chị Vũ Văn Tùng đóng góp plaques lưu niệm và banner Trại Hè Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại 2016.

3. Anh chị Nguyễn Thế Giác và gia đình.  Trại Hè Văn Bút 2016 có bác sĩ thường trực trong trường hợp cần thiết là nhờ con của anh chị Nguyễn Thế Giác.  Song song chính nhờ sự vận động của anh chị Nguyễn Thế Giác mà Trại Hè Văn Bút 2016 đã được Thị Trưởng  S. Turner công bố là  Những Ngày Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại  tại TP Houston (Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Days in Houston, Texas).

HoustonProclamation.JPG
Proclamation do Thị Trưởng  S. Turner ký vào ngày 4/8/2016
công bố 19-20/8/2016 là Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Days tại Houston, Texas

4. Quý văn thi hữu Vùng Đông Nam Hoa Kỳ (Orlando) ủng hộ $100 (được Ban Tổ Chức dùng tài trợ việc thực hiện cổng Trại Hè Văn Bút 2016).

5. VH Đăng Nguyên đã tiếp tay Ban Tổ Chức trong việc dựng cổng Trại Hè Văn Bút 2016.

6. VH Nguyễn Thiếu Nhẫn và VH Lãm Thúy phụ trách việc ghi danh trại viên.  [VH Lãm Thúy được đa số trại viên bầu (phiếu kín) là Nữ Trại Viên khả ái nhất (Miss Congeniality).]

7. VH Thanh Sơn tận tâm phụ trách âm thanh và chương trình văn nghệ Trại Hè Văn Bút 2016.

8. VH Đàm Đức Sơn tận tình phụ trách chương trình Tác Giả & Tác Phẩm và Đua Thuyền Thả Thơ.

9. VH Nhất Hùng phụ trách vai trò nhiếp ảnh viên Trại Hè Văn Bút 2016 thật chuyên nghiệp với hàng trăm bức ảnh điêu luyện.  [VH Nhất Hùng được đa số trại viên bầu (phiếu kín) là Nam Trại Viên nhã nhặn nhất (Courteous Hombre).]

10. VH Châu Hà, VH Tuyết Nga, VH Nguyệt Anh, hai thân hữu Tuyết Nhung  Kim Hạnh đã trình diễn các màn vũ thật đặc sắc.

11. VH Hoa Rau Muống giúp đỡ Ban Tổ Chức trong phần trang trí hội trường Trại Hè Văn Bút.

12. VH Lê Hữu Minh Toán tiếp đón và đãi ngộ quý trại viên đến từ phương xa một cách chân tình.

Song song Ban Tổ Chức Trại Hè Văn Bút cũng xin ghi nhận thịnh tình của quý văn thi hữu từ Nam Hoa Kỳ như VH Lan Cao đã đóng góp thi văn, VH Nguyễn Tuấn Chương biếu trại viên 7 CDs, VH Mây Ngàn tặng tác phẩm Lãng du cho TB Tổ Chức Dương Thành Lợi, v.v.

Chắc chắn là còn nhiều sự đóng góp quý báu khác mà Ban Tổ Chức vì lý do bận rộn cho nên thiếu xót trong vấn đề ghi nhận do đó Ban Tổ Chức kính xin chân thành cảm ơn chung tất cả sự đóng góp giá trị đem đến kết quả thành công rực rỡ cho Trại Hè Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại 2016.

TH.4.jpg
Lửa trại Tâm Chi Thanh (Tiếng Lòng). [Ảnh: Nhất Hùng]
Nổi lửa lên bạn để chúng ta cùng cầu nguyệnNgày mai tốt đẹp sẽ đến và phải đến
                   Để trả lại  niềm tin cho nạn nhân, tự do cho nô lệ
                                    Địa ngục hận thù sụp đổ trước sức mạnh của tình thương ..
       Giữ lửa, mãi giữ lửa trong lòng
                     
để con tim không bị băng giá
để vẫn biết yêu
                            
     và để nhớ mãi cần sống xứng đáng một đời người.
                       (Trích Thắp Lửa Lên Bạn, Vịnh Thanh)

Là hội viên Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại chúng ta có thể hảnh diện là đã bắt tay cùng nhau tác tạo được ấn tích lịch sử với chương trình sinh hoạt đa dạng chưa bao giờ có trong 6 thập niên lịch sử Văn Bút Việt Nam, đặc biệt là Trại Hè Văn Bút 2016 đã được chính quyền thành phố Houston công bố là Những Ngày Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại  tại TP Houston (Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Days in Houston, Texas).  Đúng như Đệ Nhất Phó Chủ Tịch Nguyễn Thế Giác đã nhận xét tại hội trường Trại Hè Văn Bút: Đây là khởi điểm bình minh của Văn Bút.

Kính cẩn cảm tạ quý văn thi thân hữu,
TM. Ban Tổ Chức Trại Hè Văn Bút 2016 @ Houston
Vịnh Thanh Dương Thành Lợi

August 24, 2016
 

CÁI NGHIỆP…
(Viết tặng Lão Móc)

“Tự kiểm” thấy ta cũng thậm ngu
Cứ nhây vào mấy chuyện lu bu
Người thương cho ít lời khen-bốc
Kẻ ghét bắn vài tiếng dọa-hù
Chẳng khứng “bất bằng” nên chuốc oán 
Không ưng “bá đạo” khiến gây thù
Nhưng sao đành đốn hèn vô cảm
Bịt mắt bưng tai, giả điếc-mù

Nhất Hùng 
Houston,Texas 19/8/2016

MỘT KỶ NIỆM
Gởi Thi hữu Vinh Hồ (Florida)

“Trại hè Văn Bút” thật linh đình
Cảnh trí “gia trang” lại hữu tình
Có ”thả thơ”, bầu anh “nhã-lịch” 
Có “đua thuyền”, chọn chị “hiền-xinh”
Có “trà đàm” luận bàn rôm rả
Có “nổi lửa” ca múa xập xình 
Là dịp gặp tao nhân mặc khách
“Kỳ thanh”, nay mới được “kỳ hình”*

Nhất Hùng
Hoa Thịnh Đốn 22/8/2016
(Trại hè Văn Bút VN  Hải Ngoại Houston Texas 2016 tại “gia trang” của Văn hữu Lê Hữu Liệu )
* “Văn kỳ thanh, bất kiến kỳ hình”

Inline image 1

Inline image 2

CẢM TÁC
(Trại hè Văn Bút Houston)

Mừng trại hè Văn Bút Houston
Về đây gặp bạn hữu xa gần
Thỏa tâm nguyện hạnh phùng tri kỷ
Toại ước mơ tương ngộ cố nhân
Rồi “múa hát” vun bồi hảo cảm
Lại “trà đàm” kiến tạo tình thân
Biết huynh-đệ tốn bao công khó 
Xin cám ơn và mãi trọng ân

Nhất Hùng
Houston, Texas 20/9/2016


Lục bát gởi bạn
Thân tặng nhà thơ/ nhiếp ảnh gia Nhất Hùng
1.
Việc nhà việc sở nhiêu khê
Giờ VAC đã hết, Trại Hè đành không
Nghe tao nhân đến Houston
Đem thơ ra mắt, xuống sông đua thuyền? 
Đêm lửa trại, nhạc rừng thiêng
Năm cô sơn nữ múa bên lửa hồng
Túp lều tôn trước hàng thông
Trà đàm bạch yến, giữa dòng thả thơ
Gala dạ hội trăng mờ
Nắng hè hội luận trưa trờ khách đông?    
Bầu trai thanh có đúng không?  
Và bầu gái lịch môi hồng đẹp xinh?

2.
Đọc thơ rồi lại xem hình
Hiền nhân quân tử nặng tình thế sao?
Trạng Quỳnh kể chuyện bứt rào
Qua đò sẽ biết miễu nào linh hung
Gởi nhà thi sĩ Nhất Hùng
Chữ chân như nhất nên dùng chớ quên
Gởi nhà nhiếp ảnh thâm uyên
Chữ mỹ là một sơn xuyên hải hà
Gởi nhà thơ Virginia
Mong ngày tái ngộ Florida nắng vàng
Chiều nay ngồi viết đôi hàng
Cám ơn, cầu chúc an khang vui vầy
Trúc tùng là bạn xưa nay
Rượu thơ tiêu khiển tháng ngày ung dung
Cám ơn thi sĩ Nhất Hùng
Mong ngày tái ngộ xin đừng có quên.
Vinh Hồ
21/8/16

Wednesday, August 24, 2016

Trại Hè Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại

Trại Hè Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại tại Houston, Texas (19/8-21/8/2016). Hình Ảnh do 
Nhất Hùng thực hiện. Đã bổ sung hình ảnh đến ngày bế mạc (tắt lửa trại)



NHỮNG KỶ NIỆM
(Trong Trại hè Văn Bút VN 
Hải Ngoại 2016 tại Houston Texas)
Viết tặng Thi hữu Vinh Hồ (Florida)

“Trại hè văn bút” thật linh đình
Cảnh trí “park” thơ mộng hữu tình
Có ”thả thi”, bầu “tay lịch lãm” 
Có “đua thuyền”, chọn “đóa hoa xinh”
Có “trà đàm” luận bàn rôm rả
Có “nổi lửa” ca múa xập xình 
Là dịp hạnh phùng bao mặc khách
Nghe danh, nay mới được “kỳ hình”

Nhất Hùng
Hoa Thịnh Đốn 22/8/2016



CẢM TÁC
(Trại hè Văn Bút Houston)

Mừng trại hè Văn Bút Houston
Về đây gặp bạn hữu xa gần
Thỏa tâm nguyện hạnh phùng tri kỷ
Toại ước mơ tương ngộ cố nhân
Rồi “múa hát” vun bồi hảo cảm
Lại “trà đàm” kiến tạo tình thân
Biết huynh-đệ tốn bao công khó 
Xin cám ơn và mãi trọng ân

Nhất Hùng
Houston, Texas 20/9/2016

 
Lục bát gởi bạn
Thân tặng nhà thơ/ nhiếp ảnh gia Nhất Hùng
1.
Việc nhà việc sở nhiêu khê
Giờ VAC đã hết, Trại Hè đành không
Nghe tao nhân đến Houston
Đem thơ ra mắt, xuống sông đua thuyền? 
Đêm lửa trại, nhạc rừng thiêng
Năm cô sơn nữ múa bên lửa hồng
Túp lều tôn trước hàng thông
Trà đàm bạch yến, giữa dòng thả thơ
Gala dạ hội trăng mờ
Nắng hè hội luận trưa trờ khách đông?    
Bầu trai thanh có đúng không?  
Và bầu gái lịch môi hồng đẹp xinh?

2.
Đọc thơ rồi lại xem hình
Hiền nhân quân tử nặng tình thế sao?
Trạng Quỳnh kể chuyện bứt rào
Qua đò sẽ biết miễu nào linh hung
Gởi nhà thi sĩ Nhất Hùng
Chữ chân như nhất nên dùng chớ quên
Gởi nhà nhiếp ảnh thâm uyên
Chữ mỹ là một sơn xuyên hải hà
Gởi nhà thơ Virginia
Mong ngày tái ngộ Florida nắng vàng
Chiều nay ngồi viết đôi hàng
Cám ơn, cầu chúc an khang vui vầy
Trúc tùng là bạn xưa nay
Rượu thơ tiêu khiển tháng ngày ung dung
Cám ơn thi sĩ Nhất Hùng
Mong ngày tái ngộ xin đừng có quên.
Vinh Hồ
 
21/8/16

SAI LẦM VỀ ĂN UỐNG

SAI LẦM VỀ ĂN UỐNG

Theo New York Times, lượng nước mà mỗi người thực sự cần không hoàn toàn giống nhau, chúng dựa trên hoạt động mà bạn tham gia mỗi ngày, cân nặng, môi trường (nhiệt độ và độ ẩm) và nhiều điều kiện khác. Trong thực tế, cơ thể con người có chức năng báo hiệu khi nào bạn cần phải uống nước trước khi bạn thực sự bị mất nước. Trừ khi bạn muốn, đừng uống nước nếu bạn không khát.

Không phải chất béo nào cũng gây hại. Chất béo là một phần thiết yếu của chế độ ăn, chứa vitamin và các chất dinh dưỡng để duy trì sức khỏe. Cách tốt nhất để phát huy tác dụng của chất béo là ăn chừng mực.

Dầu oliu chứa chất béo và chất dinh dưỡng có lợi, nhưng cũng như nhiều loại dầu khác, dầu oliu giàu calo, dễ gây tăng cân. Vì vậy, bạn không nên dùng quá nhiều dầu oliu khi chế biến đồ ăn.

Carbs là nguồn nhiên liệu quan trọng cho cơ thể để đốt cháy chất béo hiệu quả. Thay vì từ bỏ carbs trong chế độ ăn hàng ngày, bạn nên tiêu thụ carbs tốt như ngũ cốc nguyên hạt, rau, đậu, gạo lức, yến mạch… và hạn chế carbs không lành mạnh như thực phẩm chế biến, đồ ngọt, đồ uống có ga…

Theo Fit Day, sự khác biệt giữa 2 loại đường này là đường nâu chứa mật đường, tuy nhiên hàm lượng dinh dưỡng giữa 2 loại này về cơ bản không khác biệt nhau. Hơn nữa, giống như đường trắng, đường nâu cũng giàu đường, chứa nhiều calo, vì vậy, bạn nên hạn chế chúng trong chế độ ăn hàng ngày để tránh tăng cân và nguy cơ mắc các bệnh mãn tính nguy hiểm.

Ăn trái cây trong hoặc ngay sau bữa ăn có thể khiến dạ dày bị kích thích, gây khó tiêu, đầy hơi. Do vậy, bạn chỉ nên ăn trái cây như món ăn vặt trong bữa nhẹ buổi sáng hoặc buổi chiều.

Theo các chuyên gia dinh dưỡng, một bữa sáng tốt nhất chính là bữa sáng giàu protein, chất xơ, kết hợp đồng đều với chất béo và carbs lành mạnh để cung cấp năng lượng cho một ngày dài. Nếu bạn ăn sai thực phẩm vào bữa sáng, cơ thể sẽ mệt mỏi và không đủ năng lượng để làm việc.

Nhiều người nghĩ rằng để đốt cháy lượng calo tiêu thụ chỉ có cách tập thể dục. Tuy nhiên, phương pháp này không an toàn, thậm chí có thể gây kiệt sức, chấn thương… Bạn nên nhớ rằng, cơ thể hoạt động và đốt cháy calo liên tục cả ngày bằng cách bạn di chuyển, đi, đứng, kể cả khi ngủ. Quá trình trao đổi chất của cơ thể có thể đốt cháy 1.200 – 1.500 calo mỗi ngày mà không cần tập thể dục.

Một báo cáo của Hiệp hội Dinh dưỡng Anh cho biết dinh dưỡng từ rau củ sẽ giúp cơ thể hoạt động hiệu quả hơn.  Trái cây thường chứa hàm lượng đường tự nhiên cao, nếu ăn quá nhiều sẽ làm tăng lượng đường trong máu, gây mệt mỏi, cáu kỉnh. Các chuyên gia khuyên dinh dưỡng tốt nhất cho một ngày bao gồm 4 phần rau củ + 1 phần trái cây.